jǐ hài zá shī 《己亥杂诗》 qīng gōng zì zhēng 清 龚自珍 hào dàng lí chóu bái rì xié , yín biān dōng zhǐ jí tiān yá 。
浩荡离愁白日斜,吟鞭东指即天涯。 luò hóng bù shì wú qíng wù , huà zuò chūn ní gēng hù huā 。
落红不是无情物,化作春泥更护花。
己亥杂诗注音版
龚自珍
jiǔ zhōu Shēng qì shì fēng léi
九 州 生 气 恃 风 雷 ,
wàn mǎ qí yīn jiū kě āi
万 马 齐 喑 究 可 哀 .
wǒ quàn tiān gōng chóng dǒu sǒu
我 劝 天 公 重 抖 擞 ,
bù jū yī gé jiàng rén cái
不 拘 一 格 降 人 才 .
jǐ己hài亥zá杂shī诗
[qīng清 ]gōng龚zì自zhēn珍
jiǔ九zhōu州shēng生qì气shì恃fēng风léi雷 ,wàn万mǎ马qí齐yīn喑jiū究kě可āi哀 。
wǒ我quàn劝tiān天gōng公chóng重dǒu抖sǒu擞 ,bù不jū拘yì一gé格jiàng降rén人cái材 。
原文:
己亥杂诗
龚自珍〔清代〕
九州生气恃风雷,万马齐喑究可哀。
我劝天公重抖擞,不拘一格降人才。
注音:
jǐ hài zá shī
gōng zì zhēn 〔qīng dài 〕
jiǔ zhōu shēng qì shì fēng léi,wàn mǎ qí yīn jiū kě āi 。
wǒ quàn tiān gōng zhòng dǒu sǒu,bú jū yī gé jiàng rén cái 。
